PLEASE INTERFACE LANGUAGES :
English French German Spain Italian Dutch Russian Portuguese Japanese Korean Arabic Chinese Simplified
Hiển thị các bài đăng có nhãn Đàm luận. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Đàm luận. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 18 tháng 8, 2015

Số lượt xem bài này:

Nhớ về quê Mẹ

Quê Mẹ tôi trước kia là ở Đức Thọ (Hà Tĩnh). Sau đấy gia đình ông Cậu tôi di dân lên  Hương Sơn. Bây giờ trong quá trình tách nhập các huyện ở Hà Tĩnh có thêm huyện Vũ Quang. Lâu lắm rồi tôi chưa về quê ngoại nên đang có chương trình trở lại !
http://luong1950.blogspot.com/search/label/%C4%90%C3%A0m%20lu%E1%BA%ADn

http://luong1950.blogspot.com/search/label/%C4%90%C3%A0m%20lu%E1%BA%ADn

http://luong1950.blogspot.com/search/label/%C4%90%C3%A0m%20lu%E1%BA%ADn

Qua nửa đời phiêu dạt
Con lại về úp mặt vào sông quê
Ơi con sông dạt dào như lòng mẹ
Chở che con qua chớp bể mưa nguồn...
(Nhạc: Nguyễn Trọng Tạo - Thơ: Lê Huy Mậu)



Thứ Hai, 6 tháng 4, 2015

Số lượt xem bài này:

Khi người ta đã ngoài 60 !

...Bạn không còn nhiều thời gian ở phía trước nữa ,và bạn cũng không thể mang đi những gì bạn đã có được ,sẽ là vô ích nếu bạn vẫn bận tâm đến kiếm tiền và dành dụm.
Bởi thế ,bạn hãy chi tiêu những đồng tiền mà bạn đã cất giữ để đi du lịch ,mua sắm thứ bạn thích và cho đi những gì bạn có thể và đừng quan tâm đến nhận lại.
Đừng nghĩ là phải để lại tất cả những gì bạn đã kiếm được cho các con cháu ,chẳng phải thế sao ? vì bạn không hề muốn chuyển giao lại cho những kẻ sống ký sinh ,những người đang nóng lòng chờ đợi ngày chết của bạn .
Bạn cũng không cần lo lắng về những điều sẽ xảy ra cho các con bạn, hay việc bạn sẽ bị đánh giá thế nào ,bởi vì khi chúng ta trở về với cát bụi rồi thì ta không còn nghe thấy bất kỳ lời khen hay tiếng chê nào nữa.Thời gian mà các bạn sống vui vẻ trên đời ,thời gian để tìm kiếm của cải bằng biết bao gian khó sẽ chấm dứt .
Bạn đừng lo lắng nhiều đến mối quan hệ với con cái ,bởi lẽ chúng có số phận riêng của chúng,và chúng sẽ tìm được ,chắc chắn là như vậy ,con đường của chúng trong cuộc đời .
http://luong1950.blogspot.com/search/label/%C4%90%C3%A0m%20lu%E1%BA%ADn
Chớ làm nô lệ cho con cái bạn .Hãy giữ quan hệ với chúng ,yêu thương chúng và giúp đỡ chúng khi chúng cần, nhưng đồng thời hãy bằng lòng với số của cải bạn đã dành dụm cho chúng .
Cuộc sống dài hơn cuộc đời lao động. Hãy nghĩ đến việc nghỉ hưu sớm nhất khi bạn có thể và bằng lòng với cuộc sống .
Đừng kỳ vọng quá nhiều vào con cái bạn .Đa phần ,chúng đều yêu quý cha mẹ ,nhưng chúng quá bận với công việc và những ràng buộc khác mà chúng cần quan tâm nhiều hơn .
http://luong1950.blogspot.com/search/label/%C4%90%C3%A0m%20lu%E1%BA%ADn
Có những đưa con bất cẩn ,chúng có thể cãi nhau về của cải của bạn ngay cả lúc bạn đang còn sống và có thể là chúng muốn bạn chết sớm hơn để thừa hưởng nhà cửa và của cải của bạn .
Nói chung ,con cái đều cho rằng chúng đương nhiên được thừa hưởng tất cả những gì bạn đang sở hữu trong khi bạn chẳng có quyền gì với tiền bạc của chúng .
Vì thế ,sau tuổi 50-60 bạn không cần phí sức, không cần phải hao tổn thêm sức khỏe để đổi lấy số của cải nhiều hơn mà phải làm việc đến lúc xuống mồ .Rất có thể là tiền bạc của bạn chẳng có chút giá trị nào trước mặt thần chết .
Khi nào thì chúng ta ngừng kiếm tiền ? Bao nhiêu thì đủ ? Một trăm ngàn dollars? Một triệu ? Mười triệu ? Từ hàng ngàn hecta ruộng đất bạn cũng chỉ ăn được chút ít rau quả và một nửa chiếc bánh mì mỗi ngày ; từ vài ba căn nhà bạn đã xây, thực tế là bạn chỉ cần vài mét vuông cho bạn : một chỗ ngủ ,một chỗ nghỉ ngơi ,một chỗ tắm và một chỗ làm bếp .Với chừng ấy thời gian mà bạn cần một chỗ ở ,một số tiền để ăn ,để mặc và một số vật dụng cần thiết khác …thế là bạn đã sống tốt rồi .Chỉ cần sống vui vẻ hạnh phúc là được.
http://luong1950.blogspot.com/search/label/%C4%90%C3%A0m%20lu%E1%BA%ADn
Gia đình nào cũng có vấn đề ,bất luận là ở chế độ xã hội nào. Bạn đừng so sánh với người khác về phương diện tài chính, Đừng quan tâm đến việc ai có nhiều của cải hơn ,hoặc con cái ai thành đạt hơn về vật chất ,mà hãy đi chơi nhiều hơn , đến các bar ,kể cả đi du lịch nước ngoài .
Hãy nhanh chóng đặt lên bàn cân để so sánh xem ai có nhiều thời gian rỗi hơn ,ai hạnh phúc hơn ,ai khỏe mạnh và sống lâu hơn .
Đừng bận tâm đến những điều mà bạn không thể thay đổi .Nó chẳng giúp gì cho bạn ,mà trạng thái tinh thần không tốt còn đẫn đến bệnh tật .Hãy tạo cho mình một trạng thái thường xuyên ổn định ,và hãy xác định xem điều gì khiến bạn hạnh phúc .
Với chừng ấy thời gian bạn sống khỏe mạnh và vui vẻ ,bạn hãy lên cho mình một kế hoạch ,rồi nóng lòng chờ đợi những ngày tiếp theo.
Một ngày sống mà không có phút giây nào vui vẻ là một ngày mất đi . Một ngày có dù chỉ một giây phút vui vẻ là một ngày được lợi .Một tâm hồn lạc quan thì chữa khỏi bệnh tật nhanh chóng. Nhưng một tâm hồn hạnh phúc thì không có căn bệnh nào phải chữa ,bởi nó không quen biết bệnh tật …
Hãy giữ cho bạn một trạng thái tinh thần tốt ;hãy di chuyển ,ra ngoài thường xuyên ,đi dưới nắng mặt trời ,ăn nhiều thực phẩm chứa vitamin và khoáng chất ,và hãy vượt qua mọi trở ngại để sống thêm 30-40 năm với thể lực và sức khỏe dồi dào .
Hãy bằng lòng với những gì bạn đang có và những gì có ở xung quanh bạn .
Và đừng quên bạn bè .Họ chính là sự giàu có của cuộc đời bạn. Hãy giữ mối quan hệ bạn bè lâu dài ,hãy tôn trọng một số nguyên tắc cơ bản : chịu khó nghe và đừng ngắt lời ; hãy nói chuyện chứ đừng nhạo báng ; hãy cho đi mà không bận tâm đến nhận lại ; hãy trả lời câu hỏi chứ đừng phản đối ; hãy tha thứ chứ đừng trách cứ , và đã hứa thì không được quên .
Như thế bạn sẽ không bao giờ cô đơn .
Chúc bạn có một cuộc sống dài lâu và đầy đủ !
Sưu tầm


Thứ Năm, 26 tháng 3, 2015

Số lượt xem bài này:

Trái tim thuộc về ai ?

Trong chuyện tình cảm, khi người ta yêu nhau ai cũng muốn người kia thuộc về mình....
          Ai thuộc về ai không quan trọng bằng trái tim người đó thật sự thuộc về ai ?
          Bạn có thể đang nắm giữ một người và cứ nghĩ rằng người đó đã thuộc về mình rồi, nhưng có thể trái tim của họ vẫn còn đang nằm ở đâu đó mà vẫn chưa thuộc về bạn đâu.
http://luong1950.blogspot.com/search/label/%C4%90%C3%A0m%20lu%E1%BA%ADn
          Nên nhớ rằng:
          Không ai thuộc về bạn cả, cho đến khi bạn có được trái tim của người đó !!!

Thứ Sáu, 20 tháng 3, 2015

Số lượt xem bài này:

Ba thứ không nên níu kéo

              Có ba thứ trong đời không bao giờ nên tiếc nuối: Một tình yêu đã ra đi; một người bạn không xứng đáng và ngày hôm qua. Bởi vì đó là những điều đã không còn có thực, không còn có ý nghĩa và không còn tồn tại trong ngày hôm nay và ngày mai của ta. Vì thế, là những điều không nên làm vướng bận lòng ta, không nên làm u sầu trái tim ta và làm rơi nước mắt ta thêm nữa.
http://luong1950.blogspot.com/search/label/%C4%90%C3%A0m%20lu%E1%BA%ADn
                Một sớm mai kia thức dậy, bạn có thể sẽ thấy người bạn yêu không còn là người đàn ông/đàn bà bạn đã yêu nữa. Bạn sẽ buồn vì họ? Sẽ đau vì không thể yêu người đó nữa? Sẽ tiếc nuối tình yêu đã có? Nhưng, hãy nghĩ: Khi bạn yêu họ, họ là người bạn yêu, với những gì bạn yêu. Khi họ không còn như thế nữa, hoặc khi bạn nhận ra họ chưa bao giờ như bạn nghĩ, cũng đừng cảm thấy đau buồn hay nuối tiếc. Bởi vì tình yêu đó, trước giây phút đổi thay đó đã là một tình yêu trọn vẹn, người yêu đó trước giây phút nhận ra đó đã là một người yêu trọn vẹn. Chỉ có điều, đó là một tình yêu đã qua, một người yêu đã ra đi. Và nên để gió cuốn bay đi…
              Một người bạn không xứng đáng với những gì ta dành cho họ càng không bao giờ nên hối tiếc, cho dù có thể là một nỗi buồn trong thoáng chốc. Buồn không phải vì ta đã dành cho họ nhiều yêu thương mà họ không xứng đáng được nhận, cho đi là không bao giờ nên hối tiếc. Mà buồn vì cuộc sống không nên như thế, con người không nên như thế, vậy thôi. Dù sao, cũng nên sống hết mình, yêu thương hết mình. Đâu đó trong cuộc đời vẫn là những vòng tay rộng mở, còn những cái quay mặt đã ở sau lưng…
http://luong1950.blogspot.com/search/label/%C4%90%C3%A0m%20lu%E1%BA%ADn
              Và ngày hôm qua. Ngày hôm qua luôn là một cái bóng rất lớn, đôi khi là quá lớn lên hiện tại. Cho dù là cái bóng của hạnh phúc hay bất hạnh. Có những người không bao giờ thoát nổi ra khỏi cái bóng đó để bước đi về phía ngày mai. Nhưng bạn biết không, chỉ những người không nhìn thấy bóng mình vì bận rộn ngẩng cao đầu bước mới không luẩn quẩn ở cái bóng của mình mãi. Ngày hôm qua chỉ là một cái bóng. Mà chúng ta thì cần điều gì đó rõ rệt, mang dáng dấp, hơi thở, sự sống. Đừng đuổi theo cái bóng đó, bạn nhé. Nó cũng giống như ngồi thở than vọng tưởng những cánh bướm mùa trăng tròn thuở xưa. Hãy cứ thương nhớ nhưng đừng bao giờ tiếc ngày hôm qua. Ngày hôm qua đã qua rồi…
Đôi khi, đúng hơn là rất nhiều khi tôi cũng thấy buồn. Nhưng tuyệt nhiên không bao giờ cho phép mình nuối tiếc. Tôi tin, rất tin cuộc sống cần dựa trên những nỗ lực không mệt mỏi để vươn lên, để cho đi và để biết trân trọng hiện tại, hướng tới ngày mai. Những gì đã cho đi là những điều quý giá. Những hạnh phúc đã mang đến cho người là những món quà tự tặng mình. Những yêu thương đã trao là những yêu thương được nhận. Ngay cả những nỗi buồn cũng là một trải nghiệm ý nghĩa. Những cho nhận ấy ngày hôm nay và ngày mai nhìn lại ta mới có thể thấy hết giá trị của đời mình.
Những người luôn bận lòng và day dứt với những đau khổ, trẫm mình trong nước mắt, giam mình trong những ám ảnh về quá khứ và dằn vặt mình với những đòi hỏi yêu thương là những người không bao giờ có thể hạnh phúc, không bao giờ biết giá trị đích thực của cuộc sống.
Một sớm mai kia khi tất cả sẽ thành hư vô trong đời, tôi mong bạn sẽ mỉm cười. Vì mình đã sống những ngày trọn vẹn.


Thứ Ba, 10 tháng 3, 2015

Số lượt xem bài này:

Tuổi già Đàm luận

                  Có một tổ ấm của riêng ta, chưa đến lúc chết, xin nhớ muôn ngàn lần chớ bỏ mất nó đi. 
Có một người bạn đời thân thiết, phải cùng đối đãi và chăm sóc tốt cho nhau. 
Có một cái thân thể, tự mình phải biết bảo trọng, có một cái tâm thái tốt, tự mình vui sướng! 
Chúng ta đã già rồi! Nhưng mà hiện tại sức khoẻ vẫn còn tốt, đầu óc hãy còn minh mẫn, già rồi trông cậy vào ai! Phải phân chia ra nhiều giai đoạn mà nói.
Giai đoạn thứ nhất
Sau khi đã về hưu, tuổi từ 60 đến 70, sức khoẻ cũng như điều kiện hãy còn tốt. Thích ăn gì thì ăn, thích mặc gì thì cứ mặc, thích chơi đùa gì thì cứ chơi đùa, chẳng nên tự bạc đãi mình, vì những ngày giờ này sẽ không còn là bao lâu nữa, cần phải nắm lấy (cơ hội). Nắm giữ một ít tiền, giữ lại căn nhà, biết tự an bài tốt cho con đường sau cùng của mình.
http://luong1950.blogspot.com/search/label/%C4%90%C3%A0m%20lu%E1%BA%ADn
        Tình trạng kính tế của con cái được tốt là của chính chúng, con cái hiếu thuận là phẩm hạnh tốt của chúng. Chúng ta chẳng nên cự tuyệt sự giúp đỡ của con cái, không nên cự tuyệt sự hiếu kính của chúng. Nhưng quan trọng nhứt là phải biết tự nương tựa vào chính mình, tự an bài tốt cho sinh hoạt của chính chúng ta.
Giai đoạn thứ hai
Qua hết đoạn tuổi bảy mươi (tức ở vào tuổi bát tuần) mà không có bệnh hoạn gì, cuộc sống hãy còn được tự do, đó là không có những vấn đề gì lớn xảy ra, nhưng phải nên nhớ rằng mình đúng là đã già rồi, thể lực và tinh lực sẽ không còn tốt nữa, các phản ứng tự nhiên của mình cũng sẽ từ từ xấu đi. 
Nên ăn cơm chậm lại để đề phòng mắc nghẹn; đi đứng cần chậm lại để đề phòng bị té ngã. 
Chẳng nên tranh hơn người, cần biết tự chăm sóc cho chính bản thân mình! 
Đừng nên đi "quán xuyến" việc này việc kia, lo lắng sinh hoạt của con cái. Có người còn đi giữ cháu nội cháu ngoại nữa.
http://luong1950.blogspot.com/search/label/%C4%90%C3%A0m%20lu%E1%BA%ADn

Cần phải biết "ích kỷ" một chút để, tự chăm sóc, trông coi chính mình.
Mọi việc phải biết để cho nó hoà theo tự nhiên, phải làm tí công việc quét dọn rác, phải biết cố gắng giữ gìn cho cái trạng thái sức khoẻ của mình được lâu dài hơn. 
Để cho cái năng lực tự chủ về cuộc sống của mình có thể kéo dài thêm, không phải nhờ vào sự chăm sóc của người khác, thì có phải là tốt hơn không?

CHUYỆN NGƯỜI GIÀ -QUÁCH TUẤN DU trình bày*** Trời tối, sao em tôi còn ngồi đây. Sao em không đi về đi, cha mẹ em còn đang chờ. Đừng vội khóc, khi trong tim em đã có, Biết bao tình thương, sao đành quên thân mình.Nhớ lúc xưa, tôi ngây ngô đi lạc lối. Đã đánh mất đi niềm tin, trong tình thương của gia đình. Biết thế sao, khi thời gian đã vụt mất,Những ước muốn nay còn đâu, bây giờ tôi đã quá già. Giờ thì lạnh buốt trên đường phố, thân gầy yếu, không người đón với đưa. Bao năm tôi sống trong lạnh giá, bên đường phố xa, không tiền không tình. Một lần lầm lỡ, khi mình đã, không còn thấy nụ cười của lúc xưa. Quanh tôi đang sống không hạnh phúc, ai cũng mất đi tình thương của gia đình ***ĐỌC RAP: Và tôi bước trên đường phố này. Những ánh đèn khuya vẫn lấp lánh.Những tiếng nói nào, những ánh mắt nàoĐã cho tôi biết bao niềm tin. Vì cuộc sống không có gia đình. Vì cuộc sống không có niềm tin. Và tôi quyết, và tôi quyết. Có tiếc nuối cũng là hối tiếc. Chúc các bạn nghe nhạc vui vẻ nha....pi pi pi pi pi


Giai đoạn thứ ba
Sức khoẻ đã suy yếu rồi, phải cần đến người giúp chăm sóc cho mình, việc này nhất định phải được chuẩn bị từ trước, tuyệt đại đa số con người ít ai tránh khỏi được cái cửa ải này.
Phải biết điều chỉnh tốt cho lòng mình, phải biết thích ứng với hoàn cảnh, sinh lão bịnh tử, với cái Tử là cái việc thường tình của đời người. 
http://luong1950.blogspot.com/search/label/%C4%90%C3%A0m%20lu%E1%BA%ADn
Ta cứ thản nhiên mà đối diện với nó, vì đó là cái đoạn cuối của đời người, chẳng có gì mà phải sợ nó, đã có chuẩn bị trước rồi, thì chẳng có chi mà cảm thấy phải khó chịu. 
Hoặc là vào viện dưỡng lão, hoặc là mướn người đến nhà trông coi chăm sóc cho mình, lượng sức lượng tình mà làm, nhất định là phải có biện pháp. 
Nguyên tắc là chẳng nên "làm khổ" con cái của mình, đừng để con cái mang nặng cái tâm lý không tốt, làm thêm nhiều công việc nhà, gánh nặng thêm sự tốn hao tài chánh hạn hẹp của gia đình. 
Tự mình phải biết khắc phục thêm một chút, cái cuộc đời nầy của mình, cái gì khổ, cái gì khó khăn cũng đã qua rồi, hãy tin tưởng rằng cái đoạn đường nhân sinh cuối cùng cũng sẽ dễ dàng mà bước qua.
Giai đoạn thứ tư
Đầu óc ta minh mẫn, bệnh tật đeo mang không cách nào thoát khỏi, lúc mà cái phẩm chất của sinh mạng đến điểm tệ hại nhất, phải biết dám đối diện với cái chết, cương quyết không để người nhà phải lao khổ tái cứu sinh, không để bà con thân hữu phải chịu hứng chịu những hao tốn vô ích. 
"Già rồi" trông cậy vào ai? Chính mình, chính mình, lại vẫn là chính mình. 
Già rồi thì phải làm sao?
Tại sao lại có cái ý nghĩ nầy, đó là do bởi tôi luôn nhận thấy, người già trên 80, không cần phải hạn chế đồ ăn của họ phải thanh đạm, cũng không cần phải giảm cân, ăn được là quan trọng nhứt
Muốn ăn gì thì cứ ăn, có thể cho là ăn được những món ngon của thế gian nầy, để cho cuộc sống càng thêm vui sướng và thích thú. Hạn chế người già không được làm cái nầy, ăn cái kia là đi ngược lại cái nhân tính của con người, mà lại cũng chẳng có gì gọi là căn cứ khoa học cả. 
Trên thực tế, càng ngày càng có nhiều hiển thị chứng cứ của khoa học là, người già cần ăn ngon thêm một chút, cần mập thêm một tí, để cho cơ thể họ có thêm năng lực để đối kháng bệnh tật, đối kháng tính trầm cảm. 
Tôi mong ước là, các cụ lão niên đều có thể hưởng thụ được sự tốt đẹp của đoạn cuối con đường nhân sinh của chính mình, mà không phải lưu lại bất cứ một điều gì hối tiếc. 
Có thể cũng đừng kỳ vọng chờ đợi để lại cho thế hệ kế tiếp. 
Lời kết luận:
Câu nói đúng của tục ngữ: "Biết lo về tài chánh thì không nghèo, có kế hoạch thì không rối rắm, có chuẩn bị thì không bận rộn". Chúng ta với tư cách là lão niên "dự bị quân" đã có ý tốt chuẩn bị hay chưa? 
Chỉ cần sự việc chưa xảy ra, phải có chuẩn bị cho tốt, sau nầy sẽ khỏi phải lo lắng cho cuộc sống ở tuổi xế chiều.
Thứ nhất: Lão Kiện
Sự chuẩn bị trước tiên là cái khả năng làm cho sức khỏe tốt ở tuổi già, ngày thường cần chú ý đến "tam dưỡng": 
1-ăn uống dinh dưỡng, 
2-chú trọng bảo dưỡng, 
3-phải biết tu dưỡng.
Thứ hai: Lão Cư
a/- Đối với sự việc cùng con cháu ở chung, phải rán nhẫn nhịn bằng cách im hơi lặng tiếng trong cuộc sống, chi bằng 
b/- Vui sống hưởng thụ với cuộc sống đơn lẻ độc thân, bất luận là trong thành phố hay khu ngoại ô, những nơi thích hợp cho chính bản thân mình, đồng thời là nơi có những quán ăn gần nhà mà mình ưa thích nhứt.
Thứ ba: Lão Bổn
- Đã nuôi dưỡng được con cái, mà không thể có cách nào để dưỡng già. Là cha mẹ của người ta thì phải nhớ biết tự lập tự cường, chưa vào trong quan tài thì đừng bao giờ chia gia sản.
Thứ tư: Lão Hữu
- Có được một người bạn tốt, người hảo hữu cùng ăn chung và người bạn đời đều quan trọng như nhau, bình thường cần phải biết kết rộng thiện duyên, nhận thức nhiều về các loại bằng hữu, là để hưởng thụ được cái bí quyết của nhân sinh.
Nói tóm lại, dù bạn là một trường thọ lão ông hay lão phụ, cuối cùng, bạn cũng chỉ là một con người.
Cái câu nói nầy thật không bi thiết chút nào, lại cũng không có gì phải lo sợ, hoàn toàn do bạn tự an bài cách sống như thế nào, để coi bạn có hay không có cái tâm lý thành thục, có yêu thích cái gì đó thì rất đáng để bạn trực tiếp đi làm. 
Có được cái sức khoẻ tốt hay hạnh phúc, cũng đừng hy vọng để lại cho con cái.
Các lão bằng hữu ơi, cần phải ghi nhớ là chúng ta đều là những con người của cái thế hệ cuối cùng hiếu thuận với cha mẹ, lại cũng là những con người của cái thế hệ thứ nhất bị con cái bỏ rơi. 
         Xin đừng có "nhân tại thiên đàng, tiền tại ngân hàng", cái gọi là "một mình rất buồn tẻ", "già rồi mà chẳng có ai phục dịch", những tín hiệu phiến diện v.v và v.v... đã là những câu nói lỗi thời từ lâu rồi.
Hãy nhận thức cách rõ ràng là: tiền tài, giàu sang chỉ là những số tự mà thôi, danh lợi cũng chỉ là một đoản kỳ tạm hư vinh, cuộc sống mới đúng là cái toàn diện của đời người, 
Hãy là cái người "vui sống hưởng thụ cái cảnh già độc thân", thì cuộc đời mình sẽ có những mùa Xuân rực rỡ trở lại, với chính mình, điều kiện là: thân thể cường tráng, có tiền, có thì giờ, có bạn bè, lại cũng có cái không gian chuyên thuộc của riêng mình. 
Có đủ sức độc lập tự chủ, có được cái lạc thú nhân sinh, chắc chắn là tự mình cung cấp cho mình cái công đức tối đại vậy.
Sưu tầm


Thứ Tư, 4 tháng 3, 2015

Số lượt xem bài này:

Sàn nhảy ký sự - Phần 2

Đóng vai ông xã của 4 bà
            Tiếp cận với những trai nhảy “lỡ mang kiếp mang giày cao gót” này chúng tôi dễ nhận ra trong số họ đã có một vài người từng tham gia các vũ đoàn chuyên múa minh họa cho các ca sĩ nổi tiếng. “Chán lắm anh ơi, thu nhập bèo lắm, về đây làm nhẹ nhàng hơn” - V.L, một vũ công, nói rồi hướng mắt về một quý bà đang bước vào sàn nhảy cùng 3 người bạn. V.L tiến đến xưng hô ngọt xớt: “Mình đi với ai vậy?”. Quý bà giới thiệu 3 người bạn và như hiểu ý, V.L nhắn tin bằng điện thoại di động, trong phút chốc 3 chàng có vóc dáng cao to, gương mặt điển trai bước vào sàn nhảy và khi sàn nhảy tắt đèn, cả nhóm kéo nhau đi.
http://luong1950.blogspot.com/search/label/%C4%90%C3%A0m%20lu%E1%BA%ADn
Cố bám theo V.L để xem chiếc taxi đưa 4 chàng trai đi đâu, chúng tôi bị mất dấu khi qua khỏi cầu Nhị Thiên Đường. Sáng hôm sau, đúng hẹn, V.L tới quán ăn. Anh kể: “Nguyên tắc làm trai nhảy ở những nơi này là phải chọn những quý bà kém nhan sắc. Họ đều có tâm trạng nên bên cạnh những bước nhảy điệu nghệ phải biết lắng nghe và chia sẻ. Còn chuyện lên giường thì tính sau. Tháng rồi thằng bạn của em “đào” được một chiếc SH, sau đó vài chục triệu đồng để phè phỡn với con bồ của nó. Hết tiền, nó lại tìm đến sàn nhảy này”. Tôi hỏi V.L có “vớt được mối nào?”, anh ta cười: “Mấy tháng qua em đóng vai ông xã của 4 bà”. 

Những cuộc "tình một đêm" của các quý bà
          Chúng tôi đóng vai một "trai nhảy" xin tham gia một câu lạc bộ nhảy do vũ sư Khánh làm chủ. Hàng ngày, chúng tôi phải tập luyện rất bài bản các điệu nhảy để huấn luyện các quý bà, quý cô. Trong lớp nhảy có quý bà X.L. (40 tuổi) đã không ngần ngại để thẳng thắn ngã giá tình với chúng tôi.
Chị X.L. rủ rỉ: "Chị thấy em trẻ và đáng được "cưng". Chị cần một người đánh thức làm nóng trái tim mình, ông xã chị đã già lại không tâm lý. Nếu em cần tiền và giúp chị đáp ứng những "chuyện khác" ngoài giờ nhảy chị sẽ không để em thiệt...".
http://luong1950.blogspot.com/search/label/%C4%90%C3%A0m%20lu%E1%BA%ADn
          H.N., một vũ sư trước kia theo các vũ đoàn chuyên múa cho các ca sĩ nháy mắt với tôi: "Tôi bỏ vũ đoàn trước kia vì thu nhập bèo lắm, lại bị quản lý gay gắt. Về các câu lạc bộ tự lập (do một vũ sư đứng ra tổ chức thuê vũ sư) làm nhẹ nhàng hơn. Chỉ cần lọt vào mắt xanh của mấy chị "sồn sồn" mà có "hầu bao lớn" là tha hồ tiêu tiền. Hầu hết các quý bà đến đây ngoài việc mang mác "đi nhảy" rèn luyện sức khỏe thì đều cần "cả tình". Khéo léo nhìn vào mắt bạn nhảy một chút có thể được gợi ý phục vụ của họ là có thêm tiền thưởng".
            Có rất nhiều các vũ sư tuổi "cứng cựa" cũng có sức hút mãnh liệt với các chị em trẻ. Bởi họ có thể tìm được tâm hồn hoà cảm qua điệu nhảy. Một vũ sư tuổi "ngũ niên" tại quận 10 (TP.HCM) khoe: "Nghề nhảy theo tôi từ thời 20 tuổi đầu, cho đến nay tôi vẫn sống một mình.
Nhưng chỉ lúc về nhà mới thấy buồn thương cho mình, khoảng thời gian còn lại tôi gắn với các sàn nhảy và câu lạc bộ. Ở đó , tôi làm vai "vũ sư" rồi "ông xã giả" cho nhiều phụ nữ cần tình. Đáp lại sự tận tâm, tình cảm chân tình của tôi, họ sẵn sàng mua cho tôi quà tặng cao cấp như nước hoa, quần áo, giày dép nhảy hàng trăm "đô" và cho cả tiền nữa".

Và thân phận của những kẻ đi giầy cao gót
              Nhưng cái nghề vừa làm thầy, vừa làm "trai bao" này cũng lắm khi khiến người ta không khỏi chạnh lòng. Vũ sư tên Minh chia sẻ: "Tôi đã xác định thân phận kẻ đi "giày cao gót" và sẵn sàng "mua vui tới bến" với các bạn nhảy. Cũng nhờ thế mà tôi tậu được chiếc xe SH đời mới và nuôi thêm bố mẹ già. Không có nghề nào hoàn hảo và sung sướng cả, chỉ là mình biết mình đã mang nghiệp nào thì phải đeo đuổi thôi. Có những lần cặp nhảy và kiêm bồ của mấy chị gấp đôi tuổi, cũng thấy mình "tủi thân" lắm nhưng cũng ráng làm hài lòng. Mỗi khi nhìn thấy các cặp tình nhân yêu nhau thật sự tôi lại chạnh lòng".
http://luong1950.blogspot.com/search/label/%C4%90%C3%A0m%20lu%E1%BA%ADn
Không chỉ hứng cơn ghen khi chồng của các quý bà phát hiện, ngay giữa các quý bà cũng xảy ra ghen tuông khi cả hai trót "yêu" cùng một người. Vũ sư trẻ T.K. (ngụ quận Thủ Đức, TP.HCM) từng bị dùng dằng trên sàn nhảy với hai phụ nữ đàn chị. Chỉ vì K. đều uốn nắn từng bước nhảy cho cả hai học viên ân cần như nhau. Ngày nào đến sàn tập họ đều tỏ rõ sự quan tâm và chờ đợi K. dẫn dắt, chỉ bảo. Lần nọ, K. tập trung quá lâu cho bài nhảy của quý bà T.L., ngay lập tức bị quý bà B.T. đến giựt tay đôi nhảy và gây loạn.
Dừng điệu nhảy, chị L. cầm tay K. nói lớn: "Em tập trung cho riêng chị, chị bao hết tới Z"... Ngược lại bị "cướp mồi" trong lúc đang "thăng hoa", chị T. đã cho chị L. một cái tát chóng mặt với lời thách thức: "Tôi sẽ chịu vé gấp đôi cô”, rồi giật tay vũ sư kéo về phía mình....

Phía sau sàn nhảy
        Nhảy để chơi, rồi nhảy để kiếm tiền, dường như hai mệnh đề này gắn chặt với nhau trong cuộc đời những cô gái nhảy. Khi tiệc đã tàn, sàn nhảy ném họ trở lại với bóng tối.
“Mấy hôm đầu làm những động tác “lạ”, mặt cứ nóng bừng nhưng để sinh tồn thì phải cố - đó là lời của một sinh viên trường múa - Nhảy chuyên nghiệp cho một sàn, trả lương tháng hay tính từng đêm cũng vậy, cao lắm cũng chỉ được khoảng 3 triệu đồng/tháng, nếu được diễn ít thì không đủ tiền mua quần áo”. Theo cô sinh viên này thì vì lý do đó, dù một mình hay theo nhóm thì “gái nhảy” phải cố làm sao “nhảy sô” được cho càng nhiều sàn càng tốt.
http://luong1950.blogspot.com/search/label/%C4%90%C3%A0m%20lu%E1%BA%ADn
“Làm gì có chuyện thành gái nhảy rồi mà không “đi khách” - Huyền khẳng định với tôi như thế - Tiền taxi, tiền son phấn, tiền quần áo, tiền nhà, tiền ăn, trăm thứ trông cả vào mỗi chỗ ấy. Vấn đề là sớm hay muộn thôi”. Hẹn với Huyền không khó lắm. Bây giờ thì cô đã thành “cáo” ở các sàn. Thích thì “đi” nhưng tuyên bố “không dưới 100 đô”.
Huyền giới thiệu tôi cho Kh. Em này vừa thôi ở bar M xong. Hỏi tại sao, Kh. bất mãn: “Giờ gái đông như kiến. Muốn ở lại “biểu diễn”, các cô phải biết điều với quản lý phòng. Nhưng nghề này bị quen mặt rồi là kiểu gì cũng phải đổi”. Huyền xinh xắn nên “mất” chỗ này xin ngay được sang sàn khác.
        Còn Kh., dân quê lên, bị chê “nội thất xấu” nên chỉ trụ ở mỗi sàn một hai tháng lại bị đuổi. Kh. nuối tiếc: “Gái nhảy thì cứ nhảy là có tiền, đêm nào thích thì về ngủ sớm. Cave sàn hạ đẳng hơn, vừa nhảy vừa phải “khoe nội thất”. Cởi một lớp được một tờ, không cởi thì bị lột”.
Nếu như ban đêm trông các cô sành điệu, khỏe khoắn, chao liệng đón ánh mắt thèm khát bao nhiêu thì hết giờ, ban ngày gặp ở nhà, ở các cô chỉ còn sự mệt mỏi, khổ sở, phải lảng tránh ánh mắt thiên hạ nhiều bấy nhiêu. Kh. cay cú: “Ra ngõ là bị nhìn. Trai tráng nhìn kiểu khác mà bà già, ông già lại nhìn kiểu khác. Mình quen đến nỗi bắt bài được các kiểu nhìn. Thằng kia nhìn kiểu ấy muốn gì, ông nọ nhìn kiểu ấy nghĩ gì. Nhưng giờ quen rồi thì chẳng quan tâm đến nữa”...
       Cánh gái nhảy như V., Kh. phải trả tiền nhà gấp đôi hoặc gấp ba nhưng không phải ai cũng muốn cho thuê. Trước đây Kh. một mình đi thuê, ăn mặc bình thường như ai nên bà chủ đon đả mời mọc. “Nhưng làm cái nghề này không giấu được. Thấy đi đêm về hôm là bà ấy gọi lên hỏi thẳng rồi đuổi”. Kh. kết luận một câu mà tưởng cô phải biết trước khi vào nghề: “Đời bọn em nhục lắm!”.
Thu Trần


Số lượt xem bài này:

Sàn nhảy ký sự

Chuyện ‘dại trai’ của các quý bà ‘sồn sồn’
Giải thích về “mỹ hiệu” trên, người trong xóm nói rằng, chuyện một cô gái mới lớn ít kinh nghiệm vì yêu mà lỡ dại là thường, còn chuyện một người đàn bà từng trải “sắp lên lão” phải ngồi bệt giữa sân khóc hu hu khi bị tình nhân lừa thì không phải ở đâu cũng có.
Bà già bị… lừa tình
Bà Lập sống một mình 19 năm nay ở một làng quê tại Ninh Bình, kể từ khi bị chồng bỏ. Bà tuyên bố cạch đàn ông đến già vì “chúng nó toàn đồ khốn nạn”. Bà “giữ lời” không mấy khó khăn vì phải dồn hết tâm lực nuôi con, chẳng còn thời gian để nghĩ đến chuyện trai gái. Khi hai đứa còn gái đều đã lấy chồng, bà Lập thở phào, nhưng không ngờ lúc này mới có chuyện.
Trong số người bỏ mối hàng cho bà Lập có một ông 62 tuổi, chết vợ đã lâu. Cùng cảnh luống tuổi cô đơn, họ hay tâm sự, chuyện trò. Ít lâu sau, khi xóm giềng xì xào, bà không ngại điều tiếng mà nói thẳng: “Hy sinh cho con cái cả đời rồi, giờ ai cười cứ cười, tôi sẽ lấy ông ấy đấy, thân già đùm bọc nhau”.
http://luong1950.blogspot.com/search/label/%C4%90%C3%A0m%20lu%E1%BA%ADn
Rồi một ngày, hàng xóm đổ sang khi nghe tiếng gào thất thanh, thấy bà Lập lăn lộn giữa sân, la khóc lạc cả giọng. “Nó lấy hết của tôi rồi các ông các bà ơi. Hỏi han mãi, người ta mới hiểu “nó” đây chính là tình nhân của bà. Vì ông bảo muốn đưa bà ra thị trấn ở để tránh sự  đàm tiếu vô duyên của hàng xóm, bà bèn dồn hết tiền, vàng dành dụm được, vay thêm họ hàng để góp với ông mua nhà. Nhưng cầm tiền xong thì “tình lang” tuổi lục tuần cũng biến mất. Bà Lập tìm đến nhà người yêu thì chỉ có lũ con ra xỉa xói bà thậm tệ rằng đã bòn rút bố chúng lại còn bôi nhọ ông. 
Chuyện của bà Phúc ở Phú Thọ cũng tương tự. Gần đây, người phụ nữ 56 tuổi tính tình bẳn gắt này như trẻ lại đến chục tuổi, mặt mày tươi như hoa nhờ nối lại tình xưa với ông Huân Họ từng yêu nhau hồi học cấp ba, sau bà Phúc chia tay vì chê ông vừa keo kiệt vừa tính toán. Gặp lại khi ông đã ly dị, bà thấy ông khác hẳn, vừa rộng rãi vừa tâm lý.
Sau ba tháng, họ  đăng ký kết hôn, rồi bà Phúc choáng khi chồng bảo cùng ra ở nhà thuê. Hóa ra ngôi nhà bề thế của ông đã sang tên cho con riêng cùng mọi tài sản khác. Bà bảo ông về nhà mình nhưng ông “quyết không ở nhờ vợ”. Để giải quyết vấn đề sĩ diện cho chồng, bà ghi tên ông đồng sở hữu mảnh đất đang ở, mới mua vài năm chưa làm sổ đỏ. Khi chuyện xong xuôi cũng là lúc bà nhận thấy chồng chẳng tình cảm với mình như trước. Một mình bà làm bún chả phục vụ khách, ông chỉ ăn rồi đi chơi. Lương hưu tháng mấy trăm nghìn ông giữ hết, để vợ nuôi toàn bộ. Thỉnh thoảng, ông lại kêu trót thua bạc xin vợ tiền trả nợ, hoặc mấy đứa con ông kêu khó khăn đòi giúp đỡ… Thấy mình bị lợi dụng, bà Phúc nổi điên lên. Ông chồng liền lớn tiếng bảo không chịu được thì ly dị, nhà cửa chia đôi theo quy định của pháp luật.
Có chồng vẫn bị “giai’ lừa
Không chỉ những phụ nữ luống tuổi độc thân mới bị lừa tình, nhiều bà đang có gia đình đàng hoàng cũng “sập bẫy”, trong đó có bà Phương, 49 tuổi, ở Đống Đa, Hà Nội. Gần đây, thấy bà giao hết cửa hàng cho con dâu, suốt ngày chỉ lo làm đẹp, mua sắm, rồi xúng xính đi nhảy đầm, về nhà thì ca hát líu lo như chim, con cái nghĩ bà hồi xuân nên đổi tính. Ông chồng vốn từ lâu không đoái hoài tới vợ, giờ cũng chỉ chép miệng là “đồ dở hơi” rồi mặc kệ.
http://luong1950.blogspot.com/search/label/%C4%90%C3%A0m%20lu%E1%BA%ADn
Một ngày nọ, đầu gấu đến nhà bà lôi đi cái xe Spacy của cô con dâu để siết nợ, và tuyên bố trong ba ngày bà Phương phải trả số tiền 180 triệu còn lại. Bị cả nhà tra hỏi, bà khóc bảo vay hộ một người bạn, nhưng người ta chưa trả được. Tìm hiểu kỹ, hóa ra người bạn đó chính là anh bồ trẻ bà quen ở câu lạc bộ khiêu vũ. Anh chàng 38 tuổi có dáng vẻ nghệ sĩ này làm bà ngất ngây hạnh phúc khi ca tụng vẻ đẹp bí ẩn, kỳ lạ của bà mà ông chồng lạnh nhạt mấy chục năm chẳng phát hiện ra. Ngay cả khi biết anh bồ biến mất trước sự truy lùng của các con, bà chẳng những không oán thán mà còn thở phào mừng cho tình nhân.
Mất tiền, mất danh dự, những người như bà Phương, bà Lập, bà Phúc còn bị chê cười là già mà chưa trót đời, đầu hai thứ tóc còn dại. Cái dại của họ thì không ai bào chữa cho được.
Theo Đất Việt

Lời bình của tác giả:
Theo tôi việc nhảy đầm của lứa tuổi từ U60 trở lên cũng là điều lợi bất cập hại. 
Cái lợi là qua nhảy có thể cải thiện sức khoẻ, có thể tìm được cho mình bạn nhảy để giao lưu, dốc bầu tâm sự
Cái hại đối với các quý bà là:
- Bỏ bê việc chợ búa cơm nước cho chồng con. Quên nhiều thứ chỉ có nhớ giờ và lịch đi nhảy thôi !
- Học được lời ăn tiếng nói xô bồ, thiếu suy nghĩ của bạn nhảy mà quên lứa tuổi mình là phải chín chắn.
- Tăng thời gian cho việc "buôn dưa lê" - vốn là đặc tính cố hữu của phái nữ. Mà trong các cuộc buôn dưa lê này thì các chủ đề không hề giúp ích cho gia đình mình và cánh đàn ông gì cả.
- Mất thời gian quá nhiều cho việc mông má (từ sắm sửa quần áo không hợp với lứa tuổi của mình đến trang điểm để thu hút bạn nhảy) và những buổi gặp gỡ như Karaoke, ăn uống...Nói tóm lại là cắt xén thời gian dành cho gia đình mình cho sàn nhảy và bạn nhảy.
Cái hại đối với các quý Ông là:
- Có thể sao nhãng với vợ mình vì bạn nhảy mới xem ra có vẻ tâm đầu ý hợp và hấp dẫn hơn vì đàn ông bao giờ cũng chuộng lạ và trong điệu nhảy đang bốc thì quý Ông đầu đâu còn tỉnh và mắt đâu còn tinh nữa. Các vị tưởng được ăn phở nhưng thực ra chỉ là thưởng thức món cơm chẳng ra cơm, phở chẳng ra phở !
     Mặc dầu tôi đã đi đây đó nhưng không hiểu sao tôi vẫn dị ứng với món nhảy do người già thực hiện. Đã tuổi ông, tuồi bà cả rồi mà còn ngoáy đít, lắc mông và cha cha cha, chit chit chit xem ra cũng không ổn.
     Nhảy đầm có thể nâng cao sức khoẻ nhưng tuổi già với cao, thấp huyết áp, tiểu đường, sức lực đâu còn được như thanh niên thì việc ngất, ngã vật ra sàn nhảy có thể xẩy ra lúc nào khi điệu nhảy quá bốc, quá máu...Xẩy ra như vậy lại làm khổ chồng (vợ) mình thôi còn bạn nhảy thì... biến mất
     Tuổi già nên vận động nhưng phải lượng sức mình. Nên chọn cách đi bộ hoặc cầu lông xem ra có vẻ phù hợp với sức mình và "dễ xem" hơn nhiều trò ngoáy mông, ngoáy đít với CHÍT CHÍT CHA CHA !


Thứ Ba, 20 tháng 1, 2015

Số lượt xem bài này:

Hãy là chính mình !

Ngày nọ, một cậu bé đứng tựa vào gốc cây to xù xì, thì thầm hỏi:
          - Thần cây ơi! Thần cây hãy chỉ cho con cách nào làm ba mẹ vui lòng mà con vẫn được là chính con?
          Thần cây đáp: 
          - Con hãy nhìn ta đây. Cả một đời ta phơi mình trong nắng gió, biết bao lần phải oằn người trong giông bão nhưng ta vẫn là ta, vẫn là thân cây tỏa bóng mát cho mọi người.
          Qua hôm sau, một người đàn ông tìm đến cây than thở:
          - Cây ơi, tôi là một người đàn ông bất tài vô dụng. Bao năm trôi qua rồi mà tôi vẫn chỉ là một anh nhân viên quèn, không thăng tiến được. Tôi không thể lo cho vợ con mình một cuộc sống tốt đẹp hơn. Tôi thật sự đã thất bại, tôi chán bản thân mình lắm rồi.
          - Anh hãy nhìn tôi mà xem – Cây lên tiếng chia sẻ – Tôi chấp nhận tự thay đổi để thích nghi với mọi điều kiện. Vào mùa xuân, tôi khoác lên mình chiếc áo xanh tươi, đâm chồi nở hoa rực rỡ. Nhưng khi mùa đông lạnh giá kéo về thì tôi ủ rũ, xám xịt với những cành cây khẳng khiu. Đến hè, tôi lại vươn vai tỏa bóng mát um tùm. Và như anh thấy đấy, dù có thay đổi thế nào thì tôi vẫn là tôi, là gốc cây đứng bên vệ đường chứng kiến bao thăng trầm của cuộc sống.
http://luong1950.blogspot.com/search/label/%C4%90%C3%A0m%20lu%E1%BA%ADn
Đến một ngày, một cô gái đang đau khổ vì tình yêu chạy tới ôm lấy thân cây, òa khóc nức nở:
          - Cây ơi! Người yêu của tôi đã rời xa tôi rồi. Tôi cảm thấy mất mát thật nhiều và đau khổ lắm. Giờ đây, có lẽ tôi không thể yêu thương ai khác được nữa.
          Cây nhìn cô gái đầy thương cảm, dịu dàng nói:
          - Cô hãy ngước lên và nhìn tôi đi. Nào là chim chóc, sâu bọ, gõ kiến, nào là rong rêu, dây leo, cây tầm gửi bám đầy trên người tôi. Hàng ngày, chúng lấy đi của tôi biết bao nguồn nhựa sống. Nhiều khi, tôi tưởng như không còn đủ sức chịu đựng thêm được nữa. Nhưng rồi mọi chuyện cũng qua đi. Tôi vẫn là tôi, hiên ngang cho đi và dám hy sinh những gì mình có.
          Chúng ta cũng giống như cây kia vậy, phải luôn thay đổi sao cho có thể thích ứng với từng giai đoạn của cuộc sống. Hãy hướng đến những điều lớn lao nhưng cũng đừng nên quá tuyệt vọng khi sự việc diễn ra không như những gì bạn mong đợi. Hãy sống mỗi ngày theo cách trọn vẹn nhất của bạn. Hãy để lòng dịu lại và lắng nghe con tim mách bảo, dũng cảm đối diện với khó khăn, thách thức. Cuộc sống sẽ không còn ý nghĩa nếu chúng ta cứ luôn sợ hãi, cân nhắc đắn đo giữa sự cho và nhận và không dám mạo hiểm trước những gì cần mạo hiểm.

          Sưu Tầm

Thứ Ba, 13 tháng 1, 2015

Số lượt xem bài này:

Khi người ta cô đơn

      Cô đơn là một trạng thái tâm lý đặc biệt khi con người cảm thấy chỉ có một mình đối diện với cõi “vô cùng”, với thoáng “mênh mông”, dù có bao người nhưng chẳng biết chia sẻ cùng ai và cũng chẳng có ai hiểu được lòng mình.
Người đàn ông khi cảm thấy cô đơn, trái tim như băng giá, lạnh lùng trước đám đông, âm thầm trong công tác, lơ đễnh với bạn bè, lặng lẽ với người thân nhưng lại nhiệt tình trong… giấc ngủ. Giấc ngủ qua đi, tưởng chừng nỗi cô đơn rồi cũng sẽ qua theo nhưng đối với đàn ông, nó cứ vẫn bồng bềnh đâu đó, trong ánh mắt xa xăm mà cố tình như bay bổng, trong sự nén chịu đến dại khờ nhưng như là bất chợt buồn vui. Điều gì đã làm người đàn ông cố tình từ chối một sự thật, tránh né một nỗi niềm không thể nguôi ngoai?
http://luong1950.blogspot.com/search/label/%C4%90%C3%A0m%20lu%E1%BA%ADn
          Cô đơn, đó không phải là nỗi sợ hãi hay là sự ám ảnh của người đàn ông, cũng không phải là một thách thức đối với họ trong bất kỳ trường hợp nào, bởi họ thường nghĩ rằng và tưởng rằng mình có đủ khôn ngoan và thực tế để vượt qua. Đối với họ, cô đơn chỉ như một cơn gió vô tình. Trong nhận thức của mình, đàn ông thường rất tự tin khi cho rằng họ có đủ điều kiện, thừa bản lĩnh để nỗi cô đơn không thể tấn công hoặc ảnh hưởng tiêu cực đến mình. Khi rơi vào cô đơn, họ có thể tìm đến những mối quan hệ đa dạng vốn có, họ có thể tham gia các sinh hoạt giải trí thông thường họ vẫn thích, họ có thể giải sầu bằng thuốc lá, giảm bớt căng thẳng bằng một chuyến du lịch hoặc tán gẫu với một người nào đó, hay cũng có thể dùng men rượu để giải tỏa đến vô cùng…
Khi cô đơn, người đàn ông có thể và có khả năng làm đủ mọi thứ để lánh xa sự trống vắng. Điều đó có thể xem như một lời tự sự hay là một lời hứa với chính mình. Nhưng trong thực tế, nhiều đàn ông đã không thể làm gì hơn ngoài việc than thở một mình, hay trốn chạy… khi lâm vào cảnh cô đơn. Có thể nhận thấy rằng đối với đàn ông, cô đơn chẳng là “cái đinh” gì cả, họ không ngại cô đơn nhưng lại không thể chịu đựng nổi sự cô đơn nếu nó đến với mình. Điều này xem ra có vẻ như rất mâu thuẫn, nhưng thực tế đó là một logic, một nét độc đáo trong tính cách của đàn ông, một bí mật của phái mạnh. Đàn ông không mạnh thực sự như người ta vẫn tưởng, đàn ông không cứng rắn đến lạnh lùng như người ta vẫn thấy, họ là những người đáng yêu, đáng được thông cảm và chia sẻ, đáng được đối xử một cách thân thiện và “công bằng” như với phụ nữ trong trường hợp họ đang cô đơn, ít nhất là trong nhận thức của mọi người đối với họ.
Tuy vậy, sự thầm lặng hay trốn chạy của người đàn ông khi cô đơn vẫn hết sức nam tính khi họ không dùng nước mắt để làm trôi đi nét ưu tư, làm vơi bớt buồn phiền hay làm tan biến cảm giác một mình. Khi cô đơn, họ như thu mình để cố thủ rèn luyện “nội công” chờ ngày phản kích. Khi cô đơn, người đàn ông như thêm nung nấu một quyết tâm, quyết tâm thoát khỏi sự dằn vặt của chính mình, quyết tâm nén chịu để “mai phục” một sự thanh thản, một sự bình an cho cuộc đời.
Không chịu chấp nhận cô đơn hay không chịu đựng sự cô đơn lâu dài đã trở thành một thói quen ứng xử, một phản xạ của cánh đàn ông và nó trở thành vũ khí lợi hại để “đánh bóng” cho danh dự phái mày râu. Cảm giác cô đơn sẽ được lấp đầy bằng hàng loạt cố gắng như đi tìm một giá trị nào khác, rất nhanh, rất dễ thích nghi, rất nhẹ nhàng, tinh tế nhưng trong vô thức của mình, họ không mong đợi sự cô đơn một lần nữa (điều này đặc biệt rất khác với phái đẹp khi nữ giới lại có cảm nhận rất sợ cô đơn, rất sợ trống vắng, nhưng một khi đã phải cô đơn, sức chịu đựng của họ thật vô cùng, thật dẻo dai đến không ngờ).
Trong trạng thái cô đơn, người đàn ông có thể có những phản ứng đặc biệt tích cực, những hành vi mang lại một hiệu quả bất chợt, những sáng tạo độc đáo, những nghĩa cử phi thường. Trong trường hợp này, cô đơn như một hoạt chất giúp con người “bùng nổ” cảm xúc, khai thông ý chí và cũng có thể hình thành một thói quen mới. Vì vậy, cô đơn chẳng phải là phản ứng xấu, nó chỉ sẽ là tiêu cực khi có những phản ứng không thích hợp, khi bản thân mình không muốn “phá băng” cho cuộc đời thêm tươi mát. Hãy giải tỏa sự cô đơn theo cách riêng của mình để vẫn cứ được xem là phái mạnh với sự quyết đoán và tự tin vốn có. Hãy biến cô đơn thành những cơ hội phát huy các ưu thế của chính mình, hỡi các đấng mày râu!
    Phụ nữ cô đơn luôn âm thầm ao ước ai đó tặng mình một món quà dù nhỏ bé trong những dịp đặc biệt. Khi ấy họ sẽ có cảm giác vẫn còn ai đó quan tâm và nhớ đến mình. Nhưng phụ nữ cô độc thì không. Họ không để bản thân bị động trong sự quan tâm của người khác. Họ biết tự quan tâm chính mình. Người phụ nữ cô đơn luôn mang lại cảm giác buồn bã và nhỏ bé bị chi phối và thường suy nghĩ cho người khác. Phụ nữ cô đơn chỉ cần được yêu hết mình !
http://luong1950.blogspot.com/search/label/%C4%90%C3%A0m%20lu%E1%BA%ADn
Là phụ nữ khi cô đơn lúc:
- tuổi 16: em khóc nức nở...rồi quên
- tuổi 20: em chọn cách lao vào các cuộc vui hào nhoáng...rồi kêu gào tuyệt vọng
- tuổi 30: em im lặng, khóc thầm...rồi gạt nước mắt em đứng lên bước tiếp
- tuổi 40: em làm đẹp, em kiếm tiền...rồi làm mẹ đơn thân
- tuổi 50: bà đi du lịch và khám phá cái mới
- tuổi 60: bà đi chùa, ăn chay, niệm phật
Cô đơn cả trong đám đông và cô đơn ngay cả khi bên người thân, gia đình của mình là sự cô đơn đáng sợ nhất !
      Mời các bạn nghe bài:"Một mình" của Nhạc sỹ Thanh Tùng, bài  "Khi Người Lớn Cô Đơn"  "Đơn côi giữa cuộc tình" sau khi đàm luận về chủ đề CÔ ĐƠN


Thứ Tư, 31 tháng 12, 2014

Số lượt xem bài này:

Nhà và xe - Đàn Ông, Đàn Bà

Đàn ông giống ngôi nhà, dù bán lại nhưng giá vẫn cứ cao, đàn bà giống chiếc xe khi bán lại rất khó bán.
http://luong1950.blogspot.com/search/label/%C4%90%C3%A0m%20lu%E1%BA%ADn
           Đàn ông chưa vợ giống ngôi nhà chưa có đồ đạc: ngoại hình là hình dáng của ngôi nhà, điều kiện kinh tế chính là diện tích ngôi nhà. Đàn bà chưa chồng giống cỗ xe mới: đẹp long lanh, động cơ máy móc tốt và mới, xuất thân chính là thương hiệu của xe, tính cách là hình dáng xe, chất lượng là sức mạnh của động cơ.
          Đàn ông yêu xe, đàn bà yêu nhà.
           Khi đàn ông mua chiếc xe mới không bao giờ nghĩ sẽ dùng nó cả đời, nhưng đàn bà khi mua một ngôi nhà sẽ muốn gắn bó với nó suốt đời.
           Cỗ xe mang đến cho đàn ông sự hãnh diện, ngôi nhà tốt mang tới cho đàn bà cảm giác yên tâm.
           Đàn ông khi xài chiếc xe mới luôn cảm thấy thích thú và luôn cẩn thận. Đàn bà khi ở ngôi nhà mới phải bắt tay vào sửa sang, dọn dẹp, trang trí.
           Khi một chiếc xe mới vừa ra khỏi cửa hàng thì đã bị sụt giá trầm trọng và nhanh chóng bị lu mờ bởi những chiếc xe đời mới hơn. Ngôi nhà càng lâu, càng cũ càng cổ kính, thậm chí có giá trị cao.
          Đàn ông đã kết hôn giống như ngôi nhà được phụ nữ sửa sang, và trang trí luôn mới mẻ, gọn gàng và có giá trị. 
   Đàn bà đã kết hôn giống như chiếc xe đã đi được hàng mấy chục ngàn km, bề ngoài cũng xấu đi, máy móc cũng không còn tốt nữa.
http://luong1950.blogspot.com/search/label/%C4%90%C3%A0m%20lu%E1%BA%ADn
          Ngôi nhà được trang trí đẹp luôn hấp dẫn những phụ nữ chưa có nhà và muốn chiếm hữu. Nhưng chiếc xe cũ dù được trang trí lại thì vẫn không còn hấp dẫn nữa.
          Đàn ông đã ly dị giống như ngôi nhà đã qua tay sử dụng, dù qua tay bao nhiêu lần thì khi chuyển nhượng vẫn được giá. Phụ nữ ly dị giống chiếc xe đã bị chuyển nhượng vừa mất giá vừa phải sữa chữa lại từ đầu.
          Tóm lại:
          Đối với đàn ông mà nói, thì tìm được người phụ nữ làm ngôi nhà thêm đẹp và bền vững là lựa chọn tốt nhất. Đối với phụ nữ, thì tìm người đàn ông biết giữ gìn, và thường xuyên bảo dưỡng chiếc xe của mình vẫn là lựa chọn đáng tin cậy.


Thứ Hai, 8 tháng 12, 2014

Số lượt xem bài này:

Lão ăn mày và đại gia Rolls Royce

Một anh chàng trẻ tuổi giàu có lái một chiếc xe sang trọng hiệu Rolls Royce đang dừng ở ngã tư để chờ đèn đỏ.
          Đúng lúc đó có một người đàn ông đến gần chiếc xe của anh ta, gõ vào chiếc cửa kính ô tô, van xin: “Làm ơn cho tôi xin ít tiền! Tôi nhịn đói mấy hôm nay rồi”.
          Người thanh niên kéo cửa kính xuống và lên tiếng: “Tôi cho ông một điếu thuốc nhé, trên xe tôi có thuốc lá rất ngon.” Người ăn xin nài nỉ: “Tôi không hút thuốc, cho tôi ít tiền đi”.
          Người thanh niên lại nói: “Vậy ông uống rượu nhé, trên xe tôi có loại rượu tốt nhất trên thế giới.” –“Không, tôi không uống rượu, cho tôi tiền, tôi cần tiền.”
          Người thanh niên kiên nhẫn: “Hay thế này nhé, tôi đưa ông đến một sòng bạc gần đây, ông giúp tôi chơi một ván; nếu thắng thì tiền sẽ là của ông, nếu thua thì tôi chịu. Được chứ?” –“Tôi không biết cược bài bạc, tôi cần tiền.”
http://luong1950.blogspot.com/search/label/Th%C6%B0%20gi%C3%A3n
           “Thế thì đi mát xa, tôi sẽ giúp ông hưởng thụ một chút hương vị cuộc sống, chi phí tôi bao tất, đồng ý chưa?” –“Không, tôi không thích đi, xin cho tôi tiền”.
          Chàng thanh niên dần hết nhẫn nại nhìn người ăn xin:
          “Vậy ông lên xe đi, tôi đưa ông về nhà tôi, để vợ tôi xem xem tại sao một người đàn ông không hút thuốc, không uống rượu, không bài bạc, cũng không chơi bời lung tung lại biến thành bộ dạng như thế này?”
          Lúc này người ăn xin mới thấy xấu hổ, quay lưng bước đi.
Bài học rút ra từ câu chuyện:
1. Người đàn ông không chịu cố gắng sẽ chỉ có 2 kết cục, một là đến loại thuốc lá tầm thường nhất cũng không được hút, hai là chỉ có thể nai lưng ra làm những công việc chân tay nặng nhọc. Người phụ nữ không biết cố gắng cũng sẽ có hai kết thúc, quần áo rẻ tiền nhất cũng không có tiền mua, và cũng không bao giờ biết cảm giác đi chợ là gì. (Phải biết phấn đấu).
2. Đừng bao giờ hy vọng rằng người khác sẽ bố thí cho bạn bất kì đồng tiền nào, vì tiền đối với mỗi người trên thế giới đều không bao giờ là đủ. Người có ít tiền sẽ muốn làm 2 chuyện, người có nhiều tiền muốn làm 20 chuyện; không có ai thừa tiền để cho bạn hàng ngày. (Học cách tự mình vươn lên).
3. Bạn bè dang tay giúp đỡ là một việc đáng để biết ơn, không thể giúp đỡ cũng không nên trách cứ, càng không nên nuôi hận trong lòng. Không phải ai cũng có khả năng cưu mang bạn suốt đời. (Học cách thấu hiểu).
4. Phải ghi nhớ một điều rằng không phải lúc nào bạn gặp khó khăn cũng có người bên cạnh giúp đỡ, những lúc như thế bạn càng phải mạnh mẽ lên, độc lập tự giải quyết, kiên cường bước tiếp, dũng cảm đối mặt với mọi hiểm nguy. (Học cách mạnh mẽ).
5. Đừng bao giờ nhìn vẻ bề ngoài của người khác để kết bạn, sự giàu có của họ không liên quan gì tới một xu của bạn. Có thể cả gia tài của họ đáng giá hàng tỉ đồng nhưng khi bạn không còn cơm ăn họ sẽ chỉ cho bạn một chiếc bánh mì. (Học cách không phân biệt giàu nghèo).
6. Đừng chỉ vì sự giàu có về tiền bạc mà quên đi những hạnh phúc trong tâm hồn. Sẽ có một ngày bạn nhận ra, những bạn bè giàu có có thể cùng bạn ăn chơi nhảy múa, đưa bạn đi hết quán xá này đến cửa tiệm nọ, nhưng họ cũng có thể lôi bạn vào xã hội phức tạp, nơi mà đồng tiền là thước đo của mọi giá trị.
Và rồi khi đó bạn sẽ cảm thấy cô đơn vì không có ai ngốc nghếch cười cùng bạn, không có ai cùng bạn chạy dưới những cơn mưa mà thấy đời sao yên bình quá. (Học cách biết người biết ta).
7. Bạn có thể tin vào một tình yêu chân thành thực sự tồn tại trên thế giới, nhưng đừng bao giờ hy vọng rằng tình yêu mãnh liệt đó sẽ đến với bạn, nó chỉ xảy ra với Ngưu Lang – Chức Nữ, với Lương Sơn Bá-Trúc Anh Đài thôi. Bởi vì tất cả họ đều nguyện chết vì tình yêu, còn chúng ta thì lại muốn sống thật lâu. (Học cách trân trọng những gì bạn có).
8. Không cần biết bạn kết hôn vì mục đích gì, nhưng chỉ cần bạn có con thì nhất định phải yêu gia đình mình. Cho dù gia đình bạn có lạnh lẽo đến đâu thì bạn vẫn có nghĩa vụ khiến nó ấm áp lên, bởi vì bạn đang mang trên mình vai trò “cha mẹ”. (Học cách gánh vác trách nhiệm).
9. Tuổi trẻ của chúng ta qua đi rất nhanh, chúng ta mãi mãi không bao giờ có thể chống lại được tạo hóa, tuổi càng cao thì nếp nhăn trên trán càng nhiều; nhưng nhờ dòng chảy không ngừng đó của thời gian, chúng ta có thể mài giũa tâm hồn, như viên ngọc trai càng mài càng sáng. (Học cách trưởng thành)
10.  Người đàn ông không có một sở thích, ham muốn nào thì không có động lực để phấn đấu vươn lên ( nhưng xin thưa với quý ông là vừa phải thôi !)
11. Đàn bà không muốn có người chồng ăn xin như trên cũng phải chấp nhận đàn ông có một số tật xấu..!

Thứ Bảy, 6 tháng 12, 2014

Số lượt xem bài này:

ĐÀM LUẬN VỀ SỰ KHÁC NHAU

A- Giữa Đàn ông giàu và Đàn ông nghèo
1. Đàn ông giàu hay nói tới đi chơi. Đàn ông nghèo hay nói tới công việc.
2. Đàn ông giàu ăn mặc theo sở thích của mình. Đàn ông nghèo ăn mặc theo sở thích của người xung quanh hoặc theo quy định.
3. Đàn ông nghèo dẫn bạn gái vào tiệm sang trọng. Đàn ông giàu dẫn vào tiệm kín đáo.
4. Đàn ông nghèo hay mang tiền trong túi. Đàn ông giàu mang thẻ tín dụng. Đàn ông cực giàu chả mang gì hết.
5. Đàn ông nghèo hay nói về tài sản. Đàn ông giàu hay nói về các dự định.
6. Đàn ông giàu tặng quà theo cảm hứng. Đàn ông nghèo tặng quà theo những ngày quy định trong năm.
7. Đàn ông nghèo nhiều bạn bè. Đàn ông giàu nhiều cấp dưới.
8. Đàn ông giàu thường già. Đàn ông nghèo thường trẻ. Nếu quá trẻ mà giàu thì đấy chỉ là con của đàn ông giàu.
9. Đàn ông nghèo hay kể về những cô gái anh ấy ghét. Đàn ông giàu hay kể về những cô gái anh ấy yêu.
10. Đàn ông giàu bước ra khỏi xe hơi là đi thẳng. Đàn ông nghèo bước ra là nhìn chung quanh.
http://luong1950.blogspot.com/search/label/%C4%90%C3%A0m%20lu%E1%BA%ADn
11. Đàn ông nghèo hay kể về những nơi đã đi qua. Đàn ông giàu hay kể về những người đã gặp.
12. Đàn ông nghèo hay đeo dây chuyền và nhẫn vàng. Đàn ông giàu chả có gì hết.
13. Dẫn bạn gái vào cửa hàng, đàn ông giàu thả đó rồi đi. Đàn ông nghèo luôn luôn muốn đi kèm.
14. Nếu bạn đòi đi thi hoa hậu, đàn ông nghèo sẽ can và nói: “Em không đậu đâu”, còn đàn ông giàu cũng can và nói: “Em đậu để làm gì?”.
15. Đến nhà bạn gái, đàn ông nghèo nhìn đồ đạc trong phòng. Đàn ông giàu nhìn tranh ảnh trên tường.
16. Mới gặp nhau, đàn ông nghèo hỏi: “Em làm nghề gì?”. Đàn ông giàu hỏi: “Em định không làm nghề gì?”.
http://luong1950.blogspot.com/search/label/%C4%90%C3%A0m%20lu%E1%BA%ADn
17. Kể về thời thơ ấu, đàn ông nghèo hay nói: “Ngày xưa anh khổ”. Còn đàn ông giàu hay nói: “Ngày xưa anh chả biết gì”.
18. Khi bị mất cắp, đàn ông nghèo nói: “Của đi thay người”. Còn đàn ông giàu nói: “Thôi cho chúng nó”.
19. Vô khách sạn, đàn ông nghèo quan tâm tới những gì trong phòng. Đàn ông giàu quan tâm những gì ngoài cửa sổ.
20. Gặp bọn cướp, đàn ông giàu đưa tiền, đàn ông nghèo chiến đấu dũng cảm.
21. Đàn ông nghèo giáo dục con cái quan tâm tới học hành. Đàn ông giàu giáo dục con cái quan tâm tới giao tiếp.
22. Đàn ông nghèo uống rượu theo nhãn hiệu. Đàn ông giàu uống rượu theo năm.
23. Đàn ông nghèo khoe bạn giàu. Đàn ông giàu khoe bạn nghèo.
24. Đàn ông nghèo nói: “Xa em là anh chết”. Đàn ông giàu nói: “Xa em anh sẽ sống khác đi”.
25. Dự hội nghị, đàn ông nghèo quan tâm lãnh đạo nói gì. Đàn ông giàu quan tâm ai là lãnh đạo.
26. Đàn ông nghèo mua tặng bố mẹ vợ thuốc bổ. Đàn ông giàu mua tặng vé đi du lịch.
27. Đàn ông nghèo da trắng trẻo. Đàn ông giàu da rám nắng.
28. Đàn ông nghèo đọc xem báo chí viết gì. Đàn ông giàu đọc xem báo chí không viết gì.
29. Đàn ông nghèo hứa: “Yêu em cho đến chết”. Đàn ông giàu hứa: “Yêu em cho đến hết yêu”.
30. Đi bên em, đàn ông nghèo nắm tay. Đàn ông giàu khoác vai.
B- Giữa Đàn ông và Đàn bà
Đàn ông đến từ sao Hỏa, đàn bà đến từ sao Kim”, họ dường như đến từ hai hành tinh khác biệt, thậm chí đối lập nhau “chan chát”, nhưng sự khác biệt làm nên nét hấp dẫn. Mặc dầu khác biệt, tuy vậy hai thực thể này vẫn cần có nhau vì nhiều lẽ : vì để duy trì giống nòi, vì để hài hòa âm-dương...
http://luong1950.blogspot.com/search/label/%C4%90%C3%A0m%20lu%E1%BA%ADn
Nhưng dẫu sao, đàn bà cũng vẫn lương thiện và cả… tử tế, chân thành hơn 
Các bạn cùng xem video vui để thư giãn cuối tuần !

Chủ Nhật, 19 tháng 10, 2014

Số lượt xem bài này:

HÀ NỘI MÙA THU QUA NHẠC

Hà Nội có 4 mùa rõ rệt: Xuân-Hạ-Thu-Đông ! Trước đây điều này thể hiên rất rõ nét nhưng do hiện tượng biến đổi khí hậu nên điểm bắt đầu của các mùa trong năm không tuân thủ theo lịch âm nữa mà có xu hướng đến chậm đi. Tuy vậy Hà Nội vẫn có 4 mùa rõ rệt chứ không phải như TpHCM chỉ có mùa nắng và mùa mưa !
   Mỗi mùa của Hà Nội mang một phong thái riêng, một vẻ đẹp riêng. Mùa xuân với trăm hoa đua nở, cây cối đâm chồi nảy lộc, mùa hạ với cái nắng gắt và hoa phượng nở, mùa thu với màu lá vàng đẹp và lãng mạn, khí trời se dịu với "cây cơm nguội vàng, cây bàng lá đỏ" còn mùa đông với những đợt gió mùa đông bắc lạnh thấu xương- có phần hơi cô quạnh, man mác buồn !
   Riêng tôi thì rất thích Mùa Thu Hà Nội vì khí trời mát dịu. Mùa của lá vàng. mùa của cây thay lá, mùa của các lễ cưới và của cốm ngon !
http://luong1950.blogspot.com/search/label/%C4%90%C3%A0m%20lu%E1%BA%ADn

 Sống ở Hà Nội về Mùa THu ta thấy như mình sẽ lãng mạn hơn, yêu đời hơn trước cuộc sống mưu sinh phải bươn chải trong thời kinh tế thị trường này !
http://luong1950.blogspot.com/search/label/%C4%90%C3%A0m%20lu%E1%BA%ADn
   Chính vì Mùa Thu Hà Nội đẹp và lãng mạn như vậy nên đã được đi vào thi ca, nhạc họa. 
Các bạn hãy nghe mấy bài hát về Mùa Thu Hà Nội để cùng thả lòng mình với  Hà Nội Mùa Thu nhé !


Chủ Nhật, 5 tháng 10, 2014

Số lượt xem bài này:

Thầy nào Trò nấy !

Thu Minh và Hương Tràm là thầy và trò. Thu Minh đã có công đưa Hương Tràm trở thành Quán quân Giọng Hát Việt 2013. Tuy vậy sau The voice cặp đôi này xẩy ra mâu thuẫn. Hương Tràm đã có nhiều lời không đẹp giành cho Thu Minh Trên mạng !
http://luong1950.blogspot.com/search/label/%C4%90%C3%A0m%20lu%E1%BA%ADn
Thu Minh đã lấy chồng Tây còn cô học trò Hương Tràm thì đang bước vào độ tuổi 20 !
http://luong1950.blogspot.com/search/label/%C4%90%C3%A0m%20lu%E1%BA%ADn
   Cả hai có tài nhưng cũng nhiều tật. Vừa rồi cả Thu Minh lẫn Hương Tràm đều dính vào scandal  liên quan đến "cái miệng". Hương Tràm thì ăn mặc để lộ nội y trong lúc biểu diễn trước đây 
http://luong1950.blogspot.com/search/label/%C4%90%C3%A0m%20lu%E1%BA%ADn
còn vừa rồi có những tâm sự "quá chân thành" trong chuyện SEX. Ở tuổi 19, Hương Tràm gây sốc khi cô khẳng định “khá tự tin” khi làm “chuyện ấy”. Thậm chí, cô nàng còn tiết lộ chi tiết về nơi lý tưởng để thực hành “yêu đương”, điểm hấp dẫn nhất trên cơ thể đàn ông, biết hôn từ cuối năm cấp 2, hoặc kích cỡ và kỹ năng – cái gì quan trọng hơn.
Những chia sẻ quá đỗi dạn dĩ và “trơn tuột” thốt ra từ miệng cô ca sỹ tuổi mới lớn thực sự khiến nhiều người choáng váng. Nhất là khi Hương Tràm vốn được yêu mến nhờ hình tượng cô công chúa xinh xắn, trong sáng và đáng yêu trong chương trình The Voice – Giọng hát Việt. Bên cạnh đó, trong quan niệm văn hóa truyền thống của người Á Đông, sex là chuyện thầm kín, không nên công khai tự nhiên quá.
  Đàn chị-người thầy Thu Minh của Hương Tràm thì có những lời quá khiếm nhã trong một đêm diễn của mình và trình bày một bài hát mà thính giả cho là nhảm nhí ! 
Cả hai đã làm cho các fan hâm mộ của mình phải thất vọng !
Ca khúc Hangover của Thu Minh được phát hành cách đây hơn 1 tuần và đã nhận rất nhiều sự phản hồi đa chiều. Ngoại trừ những nhận xét về giọng hát vẫn rất "chất" của "nữ hoàng nhạc dance" và bản hoà âm phối khí hiện đại, đúng chất EDM của Nguyễn Hải Phong thì còn có những comment cho rằng nữ ca sĩ đã quá dễ dãi khi chọn một bài hát với ca từ ngô nghê, khó hiểu và có phần "bình dân" so với tên tuổi của cô.
Về phần ca từ của bài hát, Thu Minh giải thích: "Hangover là dư vị của cơn say, trạng thái chưa được sự cân bằng của cơ thể và trí não của con người sau cơn say. "Nhậu" phải nói là 1 trong số loại hình "văn hoá giải trí" của nhân loại rồi nên tưởng chừng là chuyện bình thường. Tuy vậy, nó có lẽ lại chưa bình thường trong âm nhạc Việt Nam mình. 


Thứ Năm, 25 tháng 9, 2014

Số lượt xem bài này:

Đàm Luận về Hôn nhân

Chúng ta sinh ra, lớn lên...yêu đương và tiến tới hôn nhân  rồi có một gia đình. Quy trình này hầu như ai cũng phải đi qua ! Tôi nói là "hầu như" vì có một số người (rất ít thôi) không muốn có hôn nhân. Tôi cũng chẳng biết số ít này KHÔN hay DẠI nữa ! Các bạn tự đánh giá nhé ! Tôi thì cứ theo phe đa số thôi, vì có chết thì chết cả làng !
http://luong1950.blogspot.com/search/label/%C4%90%C3%A0m%20lu%E1%BA%ADn
http://luong1950.blogspot.com/search/label/%C4%90%C3%A0m%20lu%E1%BA%ADn
 Nhân gần cuối tuần rồi, tôi có thu thập một số danh ngôn về hôn nhân post lên đây để các bạn đọc  và...suy ngẫm !


Thứ Ba, 23 tháng 9, 2014

Số lượt xem bài này:

LỜI HAY - Ý ĐẸP ĐỂ BIẾT ĐIỀU

Cuộc sống vốn rất đa dạng và phức tạp. Chúng ta là những thực thể trong cuộc sống đó ! Để hòa hợp với nó chúng ta luôn phải căn chỉnh lại chính mình. Sống trên đời nếu làm được hai chữ: BIẾT ĐIỀU thì mọi quan hệ sẽ trở nên tốt đẹp hơn. Tuy vậy để thực hiện được 2 chữ đó không hề dễ chút nào đâu các bạn ạ !
http://luong1950.blogspot.com/search/label/%C4%90%C3%A0m%20lu%E1%BA%ADn
 Các bạn hãy làm theo những Lời hay ý đẹp sau đây để luyện cho mình BIẾT ĐIỀU trong cuộc sống này !